"Nhìn xem, em cũng đang khóc đây này!"
Lúc nghe thấy Nhậm Nhứ Nhứ nói, Lê Giang Dã mới nhận ra rằng, trên mặt mình không biết từ lúc nào đã ướt đẫm.
Rời xa Tạ Lãng lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên, cậu mới để lộ dáng vẻ yếu đuối này trước mặt cô ấy.
Cậu đã cống hiến hết mình cho công việc một cách điên cuồng, vừa xuất phát từ tính trách nhiệm vừa là muốn trở nên nổi bật, nhưng quan trọng hơn cả là bởi mỗi đêm, nếu không khiến bản thân bận rộn thì cậu sẽ mất ngủ.
Lê Giang Dã dường như bị mắc kẹt trong một mê cung ký ức, mê cung ấy dày đặc những căn phòng trông giống hệt nhau.
Cậu thường đẩy đi đẩy lại những cánh cửa khác nhau, nhưng mỗi lần bước vào đều là cảnh tượng bản thân và Tạ Lãng gặp nhau lần cuối ở Hoài Đình.
Đó là dáng vẻ lần đầu tiên Tạ Lãng rơi nước mắt trước mặt cậu, khàn giọng nói "Tiểu Dã, anh để em đi".
Là dáng vẻ Tạ Lãng ngồi trên giường quay lưng lại với cậu trong phòng y tế.
Cuối cùng là dáng vẻ Tạ Lãng đưa cho cậu cái bóng đèn màu nho nhỏ, mà anh đã lén lấy đi, nói với cậu rằng "Xin lỗi em, chúc em Giáng sinh vui vẻ."
Những hình ảnh kia giờ phút này lại lần nữa lướt qua Lê Giang Dã, tựa như cơn lũ cuốn đi tất cả cảm xúc của cậu, nhưng lại không biết chảy đến nơi nào.
Ngốc quá đi thôi... Rõ ràng là vết thương ở trên người mình, từ lúc chảy máu đến khi để lại vết sẹo, chẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013321/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.