Mặc dù lúc thư ký Trương đánh xe tới, mưa đã tạnh nhưng bầu trời vẫn còn u ám, điều đầu tiên mà cậu ta nhìn thấy là Tạ Lãng và Lê Giang Dã đang đứng cạnh nhau ở bên đường, hai người đứng cách nhau rất gần nhưng dường như lại cố tình không ai nhìn ai.
Mãi cho đến khi cậu ta chậm rãi dừng xe lại mới kinh ngạc phát hiện ra, tuy là thoạt nhìn như không có chuyện gì, nhưng bên dưới chiếc áo vest rộng thùng thình của Tạ Lãng mà Lê Giang Dã đang mặc, hai người họ đang lặng lẽ nắm tay nhau——
Lẩu cháo thực sự có thể giúp Tạ Lãng hiểu ra vấn đề đến vậy ư? Thư ký Trương không khỏi hít một hơi thật sâu. Sau khi hai người lên xe cũng không nói chuyện gì, Lê Giang Dã nhìn ra ngoài cửa sổ, còn Tạ Lãng lúc này lại quay đầu nhìn về phía cửa sổ xe bên mình, ánh mắt của bọn họ có chút thất thường, ai nhìn đường của người đấy. Nhưng cho dù có vậy, kể từ khi lên xe, tư thế nắm tay Lê Giang Dã của Tạ Lãng vẫn không thay đổi. Bàn tay của Lê Giang Dã nhỏ hơn Tạ Lãng một vòng, ngón tay thon dài nhỏ nhắn được Tạ Lãng nắm chặt trong lòng bàn tay tựa như đang ôm bảo bối của mình, ngoan ngoãn cuộn lại. "Hắt xì!" Thư ký Trương đột nhiên hắt hơi một cái, mặc dù hoàn toàn không cố ý, nhưng cũng lập tức phá vỡ bầu không khí mong manh trong xe. Từ trong một trạng thái nào đó, Tạ Lãng giống như bị quấy rầy, anh quay đầu lại, khẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013326/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.