Những giọt mưa nhẹ nhàng rơi lộp độp vào tấm kính trong suốt của chiếc cửa sổ sát đất, rõ ràng chỉ là một cơn mưa nhỏ, nhưng Tạ Lãng lại có cảm giác như bên ngoài đang đổ một cơn mưa như trút nước, đập vào tai anh những tiếng rào rào.
Lê Giang Dã chống một khuỷu tay xuống giường, tay còn lại vẫn ở tư thế kéo quần ngủ xuống.
Không khí ẩm ướt dị thường, rèm cửa chỉ kéo một nửa, ánh sáng trong phòng có sự phân chia sáng tối rất rõ ràng.
Lê Giang Dã đang nằm ở bên có ánh sáng.
Đuôi tóc còn dính hơi nước, cậu ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Tạ Lãng, màu sắc của con ngươi không quá đen nhưng lại phảng phất như mưa phùn mùa xuân rơi vào trong mắt, ẩm ướt mà dịu dàng——
Câu anh hỏi rõ ràng là về vết thương.
Nhưng vào lúc đó, tất cả những gì Tạ Lãng nghĩ đến đều là cảnh mình và Lê Giang Dã l*m t*nh trên chiếc giường này.
Điều mà một người không thể khống chế được nhất, đó là những gì đang suy nghĩ trong đầu mình.
Khuôn mặt Tạ Lãng giấu trong bóng tối, yết hầu lăn lộn một cách khó khăn, những suy nghĩ quá gợi tình trong đầu anh lúc này, khiến chính bản thân anh cảm thấy thực sự phải cảnh giác.
Vẻ mặt anh đông cứng lại và phải ngồi thẳng dậy.
"Tiểu Dã..."
Tạ Lãng muốn từ chối theo bản năng.
Nhưng vừa mở miệng, chàng trai trước mắt dường như nhạy bén cảm nhận được điều gì đó, hai mắt cậu rũ xuống, lông mi thật dài khẽ động tựa như có chút thất vọng, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013327/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.