Lúc mới bắt đầu, Tạ Lãng rất vụng về.
Bởi vì bị dồn vào đường cùng, vậy nên mới ôm theo suy nghĩ quyết đánh đến cùng để thuyết phục Lê Giang Dã, thay vì nói đó là một nụ hôn thì càng giống như đang cố muốn chứng minh hơn.
Mũi anh áp vào chiếc mũi nhỏ nhắn của Lê Giang Dã, nụ hôn mạnh mẽ lại rất sâu, thời điểm chặn miệng của Lê Giang Dã lại, dường như anh muốn hung hăng cướp lấy toàn bộ hơi thở nghẹn ngào từ miệng chàng trai.
Lê Giang Dã bị Tạ Lãng dùng hai tay ôm lấy mặt và hôn như thế này, cảm giác chẳng khác nào như đang bị tấn công bởi một con mãnh thú——
Cậu không thể thở được một chút nào.
Lồng ngực dưới lớp áo ngủ của chàng trai phập phồng lên xuống, ngón tay kẹp chặt điếu thuốc lơ lửng trong không trung, trọng tâm trở nên mất ổn định, tay còn lại chỉ có thể túm lấy cổ áo của người kia: "Anh Lãng, ưm... đợi đã!"
Cuối cùng cậu cũng tận dụng được quãng nghỉ mạnh mẽ quay mặt đi, rồi hít lấy một ngụm không khí lớn.
Có một khoảng dừng khó xử giữa những nụ hôn nồng nàn.
Cơn mưa phùn khẽ rơi vào ô cửa sổ, hơi thở của hai người trong phòng trở nên nặng nề hơn một chút, như thể nối tiếp nhau, hết người này đến người khác.
Sau khi Lê Giang Dã thoát ra bèn ngồi hẳn dậy, cậu cố ý không đối diện thẳng với Tạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013328/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.