Lê Diễn Thành lặng lẽ đưa mắt nhìn Lê Giang Dã.
Rõ ràng lúc này anh ta đã ở trong trạng thái vô ý thức, nhưng khi nhìn chằm chằm vào Lê Giang Dã lại vô cùng dùng sức, như thể nhìn ra được một cái lỗ nào đó từ trên người cậu.
Đối với Lê Diễn Thành luôn tao nhã và điềm tĩnh mà nói, biểu cảm này rõ ràng đã nằm trong phạm trù thất lễ, đôi mắt hạnh xinh đẹp đen trắng rõ ràng, nhưng một khi nổi giận sẽ rất dễ dàng bộc lộ thái độ thù địch vô cùng gian tà.
Cũng bởi vì điều này, sự tương phản giữa hai thái cực trong con người anh ta thực sự khá đáng sợ.
Giây phút này, Tạ Lãng cũng lờ mờ cảm nhận được có gì đó không ổn, mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng anh vẫn tiến lên một bước theo bản năng, dùng thân thể mình đứng chắn giữa hai anh em.
"Diễn Thành?" Anh thấp giọng hỏi, có chút quan tâm.
"Tôi không sao." Lê Diễn Thành ngay lập tức thu hồi ánh mắt của mình lại.
Sự hớ hênh vừa rồi của anh ta gần như chỉ là thoáng qua, rất nhanh đã mỉm cười với Tạ Lãng, áy náy nói: "Tôi đã không nghỉ ngơi một ngày một đêm rồi, tinh thần không được tốt lắm, vẫn là nên về nghỉ ngơi thì hơn. Nhưng cũng không cần thư ký Lý đưa về đâu, trợ lý của tôi đã lái xe đến đây, cậu ấy đưa tôi về là được. Vậy qua hai ngày nữa tôi lại đến thăm cậu nhé, Tạ Lãng."
"Được!" Tạ Lãng lúc này mới gật đầu.
"Tiểu Dã," Trước khi Lê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013330/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.