Lê Giang Dã cảm thấy như mình đã mắc một căn bệnh.
Một căn bệnh là chỉ cần nghe thấy Tạ Lãng gọi mình là bảo bối thôi, thì toàn thân cậu sẽ tan chảy.
"Anh Lãng, vậy thì mình... hôn đi!"
Chàng trai vòng tay qua cổ Tạ Lãng, chiếc vòng tròn nhựa màu đỏ trên cổ tay mảnh khảnh cũng trượt đến vị trí cẳng tay, nhưng cậu đã không thể cảm thấy bất cứ điều gì.
Rõ ràng là vừa rồi còn đang loay hoay với vấn đề có bẩn hay không, nhưng vì đã nhận được câu trả lời của Tạ Lãng, thế nên mới biết được cái sự loay hoay của mình ngốc nghếch đến cỡ nào——
Cậu ghé khuôn mặt nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi đến trước mặt Tạ Lãng, sau đó chủ động hôn lên đôi môi mỏng của anh.
Đó thực sự là một nụ hôn đáng yêu, bởi vì hai cánh môi chạm nhau phát ra tiếng "chụt chụt" khe khẽ, giống như sự thân mật đến từ một chú chim nhỏ.
"Ừm, hôn nào!" Tạ Lãng cảm thấy bản thân bỗng nhiên trở nên rất biết cách yêu thương Lê Giang Dã.
Giọng nói trầm thấp và anh lại đang vô thức bắt chước cách nói của cậu.
Khi hôn còn cố ý hơi nghiêng đầu, để không chỉ môi và răng của hai người quyện vào nhau mà ngay cả chiếc mũi cùng hơi thở cũng lưu luyến không rời.
Lê Giang Dã bị hôn tới tấp đến mức thở gấp.
Mới đầu là cậu vòng tay qua cổ Tạ Lãng, sau đó dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt của anh, rồi không tự chủ được mà nâng eo lên, ngượng ngùng dùng hông của mình cọ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013341/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.