"Em thật sự phải vội về như vậy à?"
Lúc Lê Giang Dã thức dậy vào buổi sáng, cậu đang vội vàng rửa mặt thì Tạ Lãng lại đứng sau lưng và lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy, dạy riêng thì phải như thế mà anh, cũng không dễ tìm được người dạy thay, đến lúc đó khách hàng thể nào cũng có ý kiến." Mặt Lê Giang Dã lấm tấm nước, nhất thời không mở mắt ra được, muốn lấy khăn lau mặt nhưng vừa đưa tay ra thì Tạ Lãng đã nhét chiếc khăn rái cá vào trong tay cậu.
"Là vì đã xếp nhiều lớp cho em thì có." Tạ Lãng trầm giọng nói.
"Ừm..." Lê Giang Dã dùng khăn mặt nhẹ nhàng lau đi giọt nước trên mặt mình, chần chừ một hồi.
Sao mà nghe giống như là... Tạ Lãng không được vui cho lắm.
Cuối cùng cậu cũng mở được mắt ra, Lê Giang Dã nhìn vào khuôn mặt của Tạ Lãng trong gương, nhẹ nhàng giải thích: "Thực ra cũng không đến nỗi thế đâu, em là quản lý, bình thường phải xử lý những chuyện phức tạp hơn cho nên cũng không phải dạy quá nhiều lớp. Hơn nữa em đột nhiên xin nghỉ nhiều ngày như vậy, đúng là không nên... đàn chị chắc chắn đã giúp đỡ cho em rất nhiều."
"Đó cũng là vì trước đây em không xin nghỉ mấy," Tạ Lãng lại nói: "Sắp xếp cho em nhiều việc quá rồi!"
Tạ Lãng lúc này thật sự có hơi vô lý.
Bởi vì trọng tâm của Lê Giang Dã là đặt vào việc nghỉ phép "đột ngột", nhưng anh lại không quan tâm đến điểm này.
"Em về ba, bốn ngày thôi, đàn chị sẽ giúp em sắp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013342/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.