Phòng của Lê Giang Dã có một cửa sổ đối diện với đầu giường, hầu như cậu không bao giờ kéo rèm vào.
Cánh cửa sổ mở toang đối với cậu giống như một lối đi đến những nơi khác, những đêm nằm một mình trên giường, đêm đêm tâm hồn cô đơn của Lê Giang Dã thường lang thang ra khỏi nơi ở của mình rồi lặng lẽ đi về đâu đó không rõ tung tích.
Đây là nơi yêu thích của cậu trong toàn bộ ngôi nhà cho thuê này.
Vào một đêm mưa gió như thế này, cửa sổ không biết từ lúc nào đã bị gió mưa thổi tung, những hạt mưa lọt vào phòng qua khe cửa hẹp, rồi nghịch ngợm đập vào mu bàn chân của Lê Giang Dã.
Làn da của cậu rất mỏng, mạch máu xanh nhạt bên dưới bởi vì phấn khích mà càng lộ rõ, phảng phất ngay cả dòng máu bên trong cũng chảy nhanh hơn so với bình thường..
Ngón chân gầy của chàng trai trắng nõn, thỉnh thoảng cuộn chặt lại hoặc buông lỏng, trên ngón chân thứ hai quấn một cái vòng bạc sterling, sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Trong căn phòng chật chội không có ai lên tiếng, chỉ có tiếng da thịt liên tục cọ xát với ga giường, hơi thở của hai người lần lượt trở nên gấp gáp nặng nề trong sự im lặng này.
"Anh Lãng..."
Lê Giang Dã ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào, mưa đã dần tạnh.
Bầu trời đêm sau cơn mưa trong trẻo chưa từng có, giống như hạt mưa rơi xuống thế giới trước đó đã hóa thành một tấm gương phản chiếu, khiến bầu trời dần dần trở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013347/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.