"Ăn cam ạ?"
Lê Giang Dã tựa đầu vào vai Tạ Lãng, lúc này không khỏi ngẩng lên: "Đó là chuyện gì vậy? Trước đây anh chưa từng nói cho em biết."
Khuôn mặt cậu đột nhiên ngập tràn vẻ tò mò.
Trong khoảng thời gian hai người họ lớn lên cùng nhau, mặc dù luôn là một cái đuôi đi theo sau Tạ Lãng, nhưng phần lớn thời gian anh lại là một người được bao quanh bởi những bức tường sắt không thể xuyên thủng.
Tạ Lãng thường im lặng và rất giỏi lắng nghe, nhưng luôn kín tiếng về tất cả những chuyện của mình.
Bởi vậy đương nhiên là cậu đối với hết thảy mọi chuyện liên quan đến Tạ Lãng đều có hứng thú, không muốn bỏ sót bất cứ chuyện gì, cực kỳ dễ dàng dời đi sự chú ý.
Tạ Lãng nhìn vào đôi mắt trong veo của chàng trai, dịu dàng nói: "Tầm anh hơn tám tuổi, vào một mùa đông nọ, không biết vì sao bỗng nhiên lại bắt đầu cực kỳ thích ăn cam."
"Thích đến mức nào ấy hả..." Tạ Lãng dừng lại, suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh có thể ăn hết một thùng cam trong bảy đến tám ngày, nếu tính như vậy thì là mỗi ngày ăn hết bốn năm quả, có khi còn nhiều hơn."
Cho dù là nói chuyện như thế này, nhưng anh vẫn mang theo vẻ nghiêm khắc như một thói quen, còn đếm chính xác mình đã ăn bao nhiêu quả cam, sau đó mới nói tiếp: "Bản thân anh cũng không biết tại sao lại như thế, chỉ là đột nhiên có cảm giác cực kỳ say mê mùi hương của quả cam. Không những chỉ thích ăn thôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013348/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.