"Đợi một chút, anh Lãng, em lên trên lấy đồ đã!"
Sau khi Lê Giang Dã cúp điện thoại cũng không lên xe ngay, dường như nhớ tới điều gì đó, vì vậy bèn xoay người, vừa vội vàng chạy lên tầng vừa la lên: "Em sẽ xuống ngay, hai phút thôi, không cần tắt máy đâu!"
Động tác của cậu rất nhanh, nói là hai phút mà thực tế đúng thật sự là hai phút, lúc quay lại đã ngồi thẳng vào vị trí ghế phụ.
Mặc dù Lê Giang Dã không nói vội lên tầng làm gì, nhưng khóe mắt Tạ Lãng vừa lướt qua một cái, đúng lúc nhìn thấy chàng trai đang vô thức nắm chặt trong tay một chiếc túi nhung nho nhỏ.
Bằng trực giác, anh biết thứ đựng trong chiếc túi nhung hẳn là sợi dây chuyền vàng cậu đã mua cho mẹ Lê, mà bản thân đã nhét vào ngăn kéo sâu nhất trước đó.
"Tiểu Dã?"
Tạ Lãng vừa lái xe vừa thử hỏi han.
"Dạ, đợi em một chút!" Lê Giang Dã đang gọi điện cho Nhậm Nhứ Nhứ, thoạt nhìn dường như cậu có rất nhiều tâm sự, điện thoại vừa kết nối là đã nói nhỏ giải thích tình hình: "... Vâng, chị, đến sáng nay em mới biết tin, bây giờ vẫn chưa biết tình hình cụ thể nhưng chắc là cũng không nghiêm trọng lắm! Đợi em đến bệnh viện sẽ báo với chị, vâng... hôm nay em lại xin phép nghỉ ạ, em xin lỗi!"
Lê Giang Dã ngừng một chút, những ngón tay đang cầm điện thoại dùng lực nhiều đến mức khiến móng tay trắng bệch, nói: "Chị ơi, thật sự xin lỗi, chị trừ vào tiền lương của em nhé!"
Lúc cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013350/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.