Tiếng kêu đau của mẹ Lê dường như là một lời oán thán, lại giống như đang muốn thay đổi chủ đề, thế nên nhất thời không có ai đáp lại.
Nguyên nhân chủ yếu là những người có mặt lúc này, ít nhiều gì đều có những trăn trở riêng.
Tạ Lãng thì không cần phải nói, bởi hai người con trai của bà ấy đều ở đây, vì vậy anh là người không tiện nhất và cũng là người ít có tư cách quan tâm nhất.
Mà Lê Giang Dã lúc này lại đang rối rắm, cậu không biết Tạ Lãng trước khi bước vào có nghe thấy gì hay không, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, lời anh nói quả thật mang đầy ẩn ý.
Đây là lần đầu tiên, Tạ Lãng hoán đổi vị trí giữa cậu và Lê Diễn Thành trước mặt mẹ Lê.
"Không phải Diễn Thành nói với cháu, mà là Tiểu Dã."
Có lẽ những người khác sẽ không nghĩ gì, nhưng đối với Lê Diễn Thành, điều đó chắc chắn có nghĩa là Tạ Lãng và Lê Giang Dã đã có một mối quan hệ thân thiết hơn.
Hơn nữa, từ câu trả lời của anh, Lê Diễn Thành mới biết được rằng, thì ra hôm qua sau khi rời khỏi bệnh viện Tạ Lãng đã đến chỗ Lê Giang Dã——
Hoá ra Tạ Lãng thậm chí còn không có thời gian để trả lời tin nhắn Wechat của anh ta, nhưng lại có thể vội vã đến một thành phố khác để gặp Lê Giang Dã vào lúc nửa đêm khi trời đang mưa to.
Ý nghĩ này vừa hiện lên, như thể giống như một cây kim, đâm mạnh vào anh ta một cái.
Mẹ Lê kêu la
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013351/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.