Vợ.
Trong từ điển về cuộc đời của Tạ Lãng, dường như từ ngữ này chưa từng xuất hiện. Đến nỗi khi chạm đến lần đầu tiên, cảm giác nhói lên trong cơ thể lúc đó thật mạnh mẽ.
Tim anh đập rất nhanh, toàn thân choáng váng, thậm chí phải chậm lại một hồi, mới có thể từ từ nhận ra cảm giác đó——
Là vui mừng khôn xiết.
Trong cuộc sống luôn phải kìm nén bản thân này của Tạ Lãng, nỗi hân hoan đó thực sự là một trải nghiệm cảm xúc kỳ lạ.
Nhưng một khi đã bắt đầu nếm trải, sẽ càng cảm thấy không thể buông bỏ.
Lúc này, Lê Giang Dã cũng sắp phải quay trở lại bệnh viện, từ trong lồng ngực của Tạ Lãng, cậu ngẩng đầu lên nói: "Sắp chín giờ rồi!"
Nhưng Tạ Lãng không buông cậu ra như thường lệ, mà càng ôm cậu chặt hơn.
Anh cởi vài cúc áo của chàng trai từ dưới lên ra, sau đó kéo gấu áo sơmi ra, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn tr*n tr** của Lê Giang Dã.
"Anh Lãng..." Động tác mạnh mẽ nhưng lại có chút ý tứ không rõ ràng kia khiến Lê Giang Dã khẽ run rẩy, nửa câu sau không tự chủ được mơ hồ trong cổ họng.
Cậu phải quay lại rồi.
Trong xe tối om, ngón tay hai người đan vào nhau, tiếng thở gấp gáp mơ hồ khiến Lê Giang Dã không thể không thò tay vào giữ chặt lấy ngón tay của Tạ Lãng.
Khoảng lặng nhất thời giữa hai người vô cùng nóng bỏng, cuối cùng Tạ Lãng cũng buông eo của chàng trai ra.
Hành động của anh thật sự rất mâu thuẫn, đầu tiên là kiềm chế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013353/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.