Cô Lý mà Tạ Lãng thuê để chăm sóc cho mẹ Lê khoảng năm mươi tuổi, rất có năng lực, đáng tin cậy và trung thực.
Thực ra cô Lý ở một mình cùng với mẹ Lê cũng không có vấn đề gì, nhưng không biết có phải vì vết thương sau khi bị gãy xương và những sự khó chịu khi suốt ngày phải nằm trên giường hay không, mà mẹ Lê càng ỷ lại hơn bao giờ hết.
Sự ỷ lại này là không cần thiết, về vấn đề thể chất, giống như một nhu cầu tình cảm hơn và do đó lại càng khó đối phó.
Bà ấy thỉnh thoảng lại gọi điện để hỏi Lê Giang Dã đang ở đâu và khi nào cậu sẽ đến.
Có lúc Lê Giang Dã phải quay về dạy học, thế nhưng một ngày phải giục giã cậu đến mấy lần.
Bên chỗ anh trai thì khác, đúng là anh trai bận rộn với công việc nhưng quan trọng hơn là mẹ Lê sẵn sàng chấp nhận sự bận bịu của anh ta. Cho nên lúc tìm anh cậu, cũng chỉ là để hỏi thăm bình thường chứ không tạo áp lực gì cho Lê Diễn Thành.
Đương nhiên là Lê Giang Dã không có cách nào khác, cậu chỉ có thể bắt đầu thường xuyên đi lại giữa thành phố S và thành phố N, may là bên chỗ mẹ còn có cô Lý chăm sóc. Cậu không phải lúc nào cũng bị đóng đinh cứng ngắc trong bệnh viện, chạy đi chạy lại như vậy cũng có chút vất vả, nhưng ít nhất là không làm lỡ làng việc lên lớp của cậu.
Nhưng ngay cả với sự sắp xếp như thế, Lê Giang Dã cũng đã thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013352/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.