"Tiểu Dã..."
Tạ Lãng dùng sức xoa đầu Lê Giang Dã hết lần này đến lần khác, nhưng chàng trai chỉ vùi mặt vào cánh tay anh, không chịu ngẩng đầu lên.
"Tiểu Dã, em muốn gì cũng được." Tạ Lãng ôm lấy cậu, chầm chậm nói: "Hồi chúng ta ở quán lẩu không phải đã giao hẹn rồi sao? Em có được hết thảy của anh, cho nên, em muốn cái gì cũng được."
Anh đã trả lời cậu một cách hoàn toàn tự nhiên bởi đó cũng chính là điều Tạ Lãng nghĩ, vẫn luôn là như vậy, rõ ràng đến mức không có một chút tạp chất nào.
Tuyến phòng vệ của Lê Giang Dã dường như bị những lời này xuyên thủng, những giọt nước mắt mà cậu không muốn rơi trước mặt mẹ mình, trước mặt Tạ Lãng đã không có cách nào chịu đựng được nữa.
Ngoài hiên gió mưa xối xả, chàng trai khóc lớn đến mức tấm lưng cũng run lên, nhưng tiếng khóc lại giống như tiếng mèo con kêu meo meo trong cơn mưa to, nhỏ bé đến mức khiến người ta xót xa.
Tạ Lãng không còn cách nào khác, lý trí không còn tác dụng, chỉ có cảm xúc thôi thúc chi phối mọi thứ, suýt chút nữa anh đã dùng sức nâng khuôn mặt của chàng trai đang vùi trong ngực mình lên.
Khoảnh khắc ấy, có lẽ Lê Giang Dã đã dự cảm được điều gì đó: "Xin..."
Thậm chí khi chàng trai còn chưa nói xong thì Tạ Lãng đã ôm lấy khuôn mặt của cậu, đứng trước hiên bệnh viện, dưới ánh đèn tối mờ, hôn môi cậu thật sâu.
Cho dù ngay cả trong một đêm giông bão như thế này, sẽ không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013355/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.