Khi chiếc xe của Lê Diễn Thành đỗ dưới tòa văn phòng của Tạ Lãng, xe đã tắt máy được mấy phút, nhưng anh ta vẫn ngồi ở ghế sau không nhúc nhích, mãi cho đến khi trợ lý không kiên nhẫn nổi nữa, phải quay người lại hỏi: "Sếp?"
Nhưng Lê Diễn Thành vẫn không để ý tới cậu ta, tay phải anh ta đỡ lấy trán, cả người co lại, hai mắt nhắm chặt.
Người trợ lý thực ra không xa lạ gì với dáng vẻ của Lê Diễn Thành như thế này.
Có đôi khi Lê Diễn Thành sẽ ở trong xe rất lâu mỗi lần anh ta uống quá nhiều mỗi khi sắp phải quay lại làm việc, chỉ là, hôm nay Lê Diễn Thành đã không uống gì trước khi đến đây.
Ngay lúc trợ lý tưởng rằng anh ta đã ngủ say, Lê Diễn Thành lại đột nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy mệt mỏi, đẩy cửa xe ra: "Cậu chờ ở đây nhé, tôi tự mình lên đó."
Anh ta vừa bỏ lại câu này, đã sải bước thẳng về phía thang máy.
Từ bãi đậu xe lên văn phòng của Tạ Lãng ở tầng cao nhất có thang máy riêng, bên hành chính hiển nhiên biết rằng anh ta sẽ đến, sau khi nhìn thấy anh ta trong video bèn lập tức cho Lê Diễn Thành lên.
Ba mặt của thang máy đều có gương sáng, vừa bước vào, anh ta đã có cảm giác như có vô số bóng người đang vây quanh mình.
Cảm giác không trọng lượng trong một giây đi lên, thậm chí đã khiến Lê Giang Dã có chút choáng váng, anh ta không khỏi nhìn kỹ bản thân vô số lần trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013356/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.