"Gần đây trời hay mưa nhỉ."
Lê Giang Dã nằm nghiêng trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói.
Khi hai người họ mới bắt đầu l*m t*nh, bên ngoài trời vẫn đổ mưa to như trút cùng với cả sấm sét, nhưng bây giờ lại dần dần chuyển thành cơn mưa nhỏ.
Những hạt mưa mỏng manh từ cửa sổ kính sát đất dần lăn xuống, giàn quan sát loài chim mà Tạ Lãng đã làm cho Lê Gia Minh, lúc này cũng trống không, không có chú chim nào trú ngụ.
Một tay Lê Giang Dã cầm điếu thuốc đang cháy dở, cậu nhìn vào đó một cách nhập tâm, cho đến khi tàn thuốc rơi trên người mình mới bị nhiệt độ nóng rẫy đó làm cho giật mình.
"Đang nghĩ gì thế?"
Tạ Lãng ôm lấy cậu từ phía sau.
Anh có vóc dáng cao lớn, nên khi đến gần như thế này sẽ có cảm giác như đang bao bọc lấy Lê Giang Dã.
Cậu không khỏi nở một nụ cười nhàn nhạt.
Lê Giang Dã thích nhiệt độ ấm áp dịu dàng trên người Tạ Lãng, pha lẫn một chút mùi nước hoa của anh.
Chàng trai quay lại, hút một hơi rồi hướng về phía Tạ Lãng, nhắm hờ mắt lại và phun khói ra, sau đó dùng tay kia nắm lấy lòng bàn tay Tạ Lãng, lẳng lặng kéo qua.
"Anh Lãng," Trong đôi mắt của cậu tràn ngập lớp khói còn chưa rút hẳn, Lê Giang Dã không nhìn xuống dưới mà chỉ cứ như thế nhìn vào Tạ Lãng, sau đó lại kéo tay anh đến một nơi ấm áp hơn, hỏi: "Chúng ta tiếp tục nhé?"
Giọng điệu của chàng trai giống như đang hỏi, mà cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013357/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.