"Anh Lãng," Lê Giang Dã tò mò đi theo sau Tạ Lãng, hai người họ cùng đến một khu nhà cũ rất lâu đời, những bức tường gạch đỏ bên ngoài trông thật cũ kỹ nhưng cầu thang của mỗi tòa nhà đều được lắp đặt thiết bị điện tử mới, nơi này thoạt nhìn trông có vẻ nửa nạc nửa mỡ, thật sự không giống như những nơi Tạ Lãng thường hay ra vào cho lắm: "Đây là đâu ạ?"
"Đây là... nơi ba anh đã từng sống." Tạ Lãng ấn vào cánh cửa điện tử, ngừng lại một lát rồi mới nói: "Ông ấy dạy ở một trường đại học, đây là căn phòng được trường cấp cho từ lâu, thế nên trông mới cũ như vậy. Nhưng kể từ sau khi ông ấy rời khỏi nhà họ Tạ, thì vẫn luôn sống ở đây."
Cánh cửa khi mở phát ra tiếng cọt kẹt chói tai, đèn hành lang không bật, bên trong thoang thoảng mùi ẩm mốc.
"Ồ!" Lê Giang Dã không khỏi có chút kinh ngạc, Tạ Lãng trước khi đên đây cũng không nói cho cậu biết là sẽ đến nhà của chú Thượng Quan, bởi vậy khi nghe được những lời này chỉ vô thức ngoan ngoãn gật đầu một cái, nhưng bước chân lại nhất thời rụt rè, khẽ hỏi: "Anh Lãng, sao, sao đột nhiên lại nhớ tới nơi này?"
"Ừm!" Tạ Lãng chỉ đáp lại một tiếng, đó đương nhiên không được tính là câu trả lời.
Ngôi nhà của ông Thượng Quan ở tầng một, trên cửa chống trộm vẫn được dán câu đối Tết Nguyên Đán, với nội dung:
Thiên tăng tuế nguyệt nhân tăng thọ Xuân mãn càn khôn phúc mãn môn Giải nghĩa: Trời thêm năm tháng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013359/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.