"Anh Lãng..."
Lúc Lê Giang Dã mở miệng ra định lên tiếng, lại phát hiện cổ họng mình vô cùng khô khốc.
Cậu bước đến và đứng sát cùng Tạ Lãng, trong căn phòng khô héo như cây cỏ bên ngoài này.
Ngôn ngữ bỗng nhiên trở nên thật thiếu thốn.
Không biết vì sao, trước câu hỏi hoài nghi của Tạ Lãng về sự lạnh lùng của Tạ Dao, Lê Giang Dã không đáp lại một lời, bởi có lẽ trong lòng cậu, trong tiềm thức của cậu, không muốn nghĩ rằng mẹ của Tạ Lãng lại là một người xấu xa đến vậy.
Đó là một kiểu trân trọng theo bản năng——
Bởi vì bản thân đã mất đi, không bao giờ còn bất kỳ liên lạc nào với mẹ mình nữa, bởi vì nỗi đau khi cắt đứt quan hệ giữa con người với nhau đó, thế nên mới không thể chịu được khi để Tạ Lãng cũng phải trải qua điều này.
Lê Giang Dã nắm lấy tay Tạ Lãng, động tác của cậu rụt rè nhưng vừa chạm đến làn da ấm áp của anh liền trở nên linh hoạt, cậu nắm chặt ngón tay của anh trong lòng bàn tay mình: "Anh đang nghĩ gì thế?"
"Ừm, anh đang nghĩ... Thực ra cũng không phải bây giờ mới nghĩ đến, trước đây anh đã từng suy nghĩ về điều này rồi—— ba anh, liệu ông ấy có để lại gì cho anh không?"
Cuối cùng Tạ Lãng cũng lên tiếng, giọng nói của anh trầm thấp, tựa như vang vọng trong căn phòng trống rỗng: "Không phải là về tiền bạc hay thứ quý giá gì."
Khi anh giải thích điều này, dường như còn cảm thấy có chút buồn cười, khóe môi khó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013360/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.