Khi mấy người Lê Giang Dã ra khỏi quán ăn Nhật, trời lại đổ mưa, những hạt mưa nhỏ từ trên trời rơi xuống, mang lại cảm giác mát mẻ cho buổi tối đầu hè này.
Không khí ẩm ướt đượm mùi đặc trưng sau cơn mưa mùa hè, xen lẫn chút mùi đất và mùi thơm của cây cỏ.
Ánh sáng ấm áp từ quán ăn Nhật phản chiếu mặt đất ẩm ướt, không ai cầm ô mà cùng nhau dừng lại dưới cơn mưa phùn, những người đi bộ trên phố hòa cùng tiếng mưa rơi vội vã lướt qua nhau.
Đứng dưới ánh đèn ấm áp, dù đã ăn uống no nê nhưng vẫn không khỏi cảm thấy cô đơn, trên đời này, nhân duyên giữa con người với con người tưởng chừng như gần gũi nhưng thực ra lại có thể rất xa.
Con người thật kỳ lạ, dường như vào thời khắc bận rộn nhất, cảm xúc cô đơn nhất lại xuất hiện——
Nhậm Nhứ Nhứ thầm nghĩ về điều này, cô đốt một điếu thuốc, nhưng khi ngẩng đầu lên để đưa bao thuốc lá cho Lê Giang Dã thì Tạ Lãng đột nhiên quay đầu lại.
"Đàn chị," Anh thấp giọng nói: "Anh lái xe đưa em về trước nhé?"
Tạ Lãng là người duy nhất tối nay không uống rượu, anh đã quen với việc đứng thẳng người nhưng khi nói chuyện với Nhậm Nhứ Nhứ vẫn sẽ cúi xuống một cách thích hợp, cũng không biết từ lúc nào, anh đã rất tự nhiên gọi người ta là đàn chị.
"Không cần đưa em về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013363/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.