Cũng không biết có phải là vì sau khi uống rượu lại còn hơi ngấm mưa, thế nên sáng hôm sau tỉnh lại, Lê Giang Dã cảm thấy đầu óc mình choáng váng, hai mắt không mở ra được còn ngáp liền mấy cái, theo bản năng muốn vươn tay ra ôm lấy Tạ Lãng.
Kết quả là cái ôm này, lại chỉ ôm được cái đầu đầy lông của một chú chó bự.
Lê Gia Minh hú lên một tiếng, vốn đang ngồi xổm trên giường, lúc này lại có chút phấn khích mà nhảy lên một cái.
Nhóc ta đã qua vài ngày mới được gặp Lê Giang Dã, vì vậy đã kìm nén những hành động muốn làm nũng của mình từ sớm, nhưng đêm qua Tạ Lãng lại không cho cậu chàng vào dù đã đứng chờ bên ngoài cửa phòng rất lâu, thế nên đến sáng nay cửa vừa mở là đã lẻn vào luôn, đúng là tủi thân chết đi được.
"Gâu!" Quả thật, Lê Gia Minh không tự ý thức được rằng bản thân là một chú cún con rất bự, một khi được ôm như thế này là đầu chú ta lại ra sức rúc vào lòng Lê Giang Dã.
Lê Giang Dã cảm thấy hơi tức ngực, cậu hít một hơi thật sâu, lát sau mới bình tĩnh lại, v**t v* phần lông cổ của Lê Gia Minh, nhẹ giọng nói: "Cục cưng ngoan nhé, tao cũng nhớ mày lắm, thật đấy... được rồi, haha... được rồi!"
Cậu bị Lê Gia Minh đè xuống giường điên cuồng l**m láp, cũng không nỡ thật sự đẩy nhóc ta ra, còn ngứa đến mức không nhịn nổi mà cười phá lên.
Khi Tạ Lãng mở cửa bước vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013364/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.