Lê Diễn Thành đã rời đi được một lúc, nhưng Lê Giang Dã vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Nắng chiều chói chang nóng như thiêu đốt, trên trán cậu đã lấm tấm vài giọt mồ hôi, nhưng bởi vì đầu óc có chút rối bời, nên chỉ đang suy nghĩ về những lời Lê Diễn Thành vừa nói trước khi đi——
"Bệnh thận đa nang... Cậu ấy đã rất lo lắng, còn đang làm một số xét nghiệm xem có bị di truyền hay không... Sao, cậu ấy không nói với em à?"
Phải, Tạ Lãng không nói cho cậu biết.
Cậu không biết gì cả.
"À húúú, oẳng!"
Cái mông của Lê Gia Minh đặt phịch trên đôi giày của Lê Giang Dã, không khỏi sủa lên một tiếng thúc giục cậu.
"Ôi, cục cưng... sốt ruột lắm rồi đúng không?" Lê Giang Dã lúc này mới vội vàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu Lê Gia Minh, ánh mắt vô thức đảo qua bên đường, vừa nãy chiếc xe của anh trai cậu đã đậu ở bên đấy, hình như còn nhìn thấy có người nào đó cũng lên xe cùng Lê Diễn Thành.
Lại qua thêm một lát, một chiếc Mercedes-Benz màu đen đi ra khỏi con ngõ ở góc phố và lái đi sau xe của Lê Diễn Thành.
Thật ra cậu cũng không nghĩ nhiều, chỉ là liếc nhìn thêm vài cái theo bản năng, nhưng Lê Giang Dã lại không biết rằng vào chính lúc đó, những người ngồi trong chiếc xe kia cũng đang quan sát mình.
"Đó là... em trai của cậu ta?" Tạ Giác nhìn Lê Giang Dã ở bên kia đường, qua tấm cửa sổ chống nhìn trộm màu đen.
Nhưng Tạ Dao không đáp lại, bà ấy hiện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013366/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.