Khi Lê Giang Dã cúp điện thoại và ngẩng đầu lên lần nữa, cậu không chào hỏi ngay mà chỉ liếc nhìn anh trai mình trước.
Lần cuối cùng gặp Lê Diễn Thành là lúc chăm sóc cho mẹ Lê ở bệnh viện, tuy rằng bây giờ cảm thấy hình như cũng không lâu lắm, nhưng khi gặp lại anh trai, cậu vẫn có một cảm giác rất lạ——
"Đang dắt chó đi dạo à?"
Lê Diễn Thành là người lên tiếng trước.
Anh ta nhìn xuống chú chó bự mà Lê Giang Dã đang dắt, hỏi: "Đây có phải là con chó Alaska tên là Lê Gia Minh không?"
"Vâng!" Lê Giang Dã vô thức siết chặt sợi dây xích chó hơn một chút.
Tuy nhiên, có chút ngạc nhiên là Lê Gia Minh không thể hiện sự phấn khích thường ngày mỗi lần nhìn thấy người khác, có lẽ vì thời tiết quá nóng nên nhóc ta chỉ ngồi xổm dưới chân Lê Giang Dã, cái miệng bành ra thở hồng hộc.
"Ha," Lê Diễn Thành mỉm cười: "Còn có họ nữa chứ, họ Lê cơ à, em đừng nói là cái tên Lê Gia Minh này đẹp, nghe còn kêu hơn cả hai anh em chúng ta đấy!"
Giọng điệu của anh ta có chút lạ lùng.
Nếu là châm chọc thì hơi nhạt nhẽo, nhưng nếu là tán gẫu thân mật thì lại quá nhàm chán.
Có lẽ nói rằng việc gặp anh ta giống như gặp được một người bạn cũ xa lạ trên đường, để rồi trò chuyện một cách rất bình thường thì đúng hơn.
Hai anh em họ cuối cùng cũng nhìn nhau sau hai câu đối thoại này.
Lê Diễn Thành nhìn Lê Giang Dã, anh ta bỗng phát hiện ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013365/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.