"Câu này có nghĩa là gì ạ?"
Khi Tạ Lãng hỏi câu này, đôi mắt sâu thẳm kia giống như biển cả trước cơn bão. Trông có vẻ bình lặng, nhưng thực ra ẩn chứa trong đó là những cơn bão tố vô cùng nguy hiểm.
Đương nhiên là không phải anh không hiểu ý tứ trong lời nói của cô Vương, có điều là vẫn cố chấp hỏi lại.
"Tạ Lãng," Cô Vương đành phải hít một hơi thật sâu, cố gắng cân nhắc kỹ những lời nói của mình nhưng lại phát hiện ra đây là một việc vô cùng khó khăn, cuối cùng chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Cô nghĩ... Thượng Quan ông ấy, có lẽ ông ấy không phải là ba ruột của cháu."
Mặc dù những gì bà ấy nói là "cô nghĩ" và "có lẽ", nhưng trên thực tế, khi nói đến vấn đề quan hệ cha mẹ và con cái nghiêm trọng như vậy, nếu như không chắc chắn lắm thì hoàn toàn không thể nói với Tạ Lãng cái gọi là suy đoán này.
Chỉ cần nói ra lời thì điều đó có nghĩa là...
Hồi lâu sau, Tạ Lãng vẫn lẳng lặng đứng trước bia mộ của ông Thượng Quan.
Vóc dáng anh cao lớn, đường nét sắc bén, nhưng bởi vì bất động nên đã lặng lẽ trở thành một bức tượng đá vào giây phút đó.
"Tạ Lãng, Tiểu Tạ?" Cô Vương không khỏi có chút lo lắng muốn tiến lên trước.
"Cô Vương," Cuối cùng Tạ Lãng cũng lên tiếng, khi ngẩng đầu lên lần nữa, khuôn mặt tuấn tú của anh giống như đông cứng lại dưới ánh mặt trời thiêu đốt, khuôn mặt không chút biểu cảm nói: "Thư ký của cháu đang trên đường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013368/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.