Thời tiết mùa hè thay đổi vô cùng dữ dội, vốn là một buổi chiều trời nắng chói chang nhưng trong nháy mắt đã chuyển sang một khung cảnh khác.
Những đám mây đen khổng lồ che khuất mặt trời, bầu trời trở thành một mảng tối đen như thể màn đêm đã buông xuống trước thời hạn.
Nghĩa trang vắng tanh, cả bãi đậu xe chỉ còn lại chiếc xe của Tạ Lãng, giống như một chiếc thuyền đơn độc trong cơn sóng thần.
Tạ Lãng ngồi một mình trên ghế lái, nhìn mưa gió dữ dội ập đến, đập vào cửa sổ kính.
Vừa rồi anh đã nhìn thấy thư ký Lý đến đón cô Vương đi.
Anh phải đảm bảo rằng cô Vương được an toàn,
nhưng vẫn từ chối tiếp tục nói chuyện với bà ấy.
Dáng vẻ bướng bỉnh, ủ rũ này giống như một đứa trẻ đang vô cùng tức giận nhưng lại không biết nên biểu đạt như thế nào.
Tạ Lãng thực sự không hiểu tại sao mình lại tức giận đến thế, nếu thật sự chỉ cảm thấy bà ấy đang nói nhảm, có lẽ anh cũng không cần phải như thế này.
Không nói được nên càng uất ức, càng tức giận, trong người như có ngọn lửa muốn đốt cháy bản thân.
Anh quay đầu lại, thấy cốc trà sữa vẫn còn ở trong tay, bèn vô thức cầm lên uống một ngụm.
Ngọt quá.
Tạ Lãng chưa bao giờ thích đồ ngọt, nhưng lúc này, vị ngọt đến phát ngấy kia lại khiến anh có chút tĩnh tâm.
Trà đào Oolong kem sữa, đây là cốc trà sữa Tiểu Dã đã bỏ tiền ra mua cho anh——
Bây giờ Tiểu Dã... đang làm gì nhỉ? Có chơi cùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013369/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.