Tạ Lãng thực sự không biết mình đã cúp điện thoại từ lúc nào.
Trong lúc nhất thời, anh chỉ cảm thấy trong đầu "ù ù" một tiếng, giống như dàn máy quá tải bị chập mạch, lúc đầu là đinh tai nhức óc, sau đó dần dần kéo dài biến thành biên độ âm thanh tiếng báo máy bận đều đều.
Âm thanh ấy đọng lại sâu trong tâm trí Tạ Lãng, như ăn sâu vào nơi đó, khiến mọi suy nghĩ của anh trở thành tiếng báo máy bận đều đều, buồn tẻ và trống rỗng.
Tạ Lãng đặt điện thoại sang một bên và ngước lên nhìn cơn mưa như trút nước đập vào cửa kính ô tô của mình.
Rõ ràng mới là buổi chiều, nhưng trong bầu trời u ám như vậy, thời gian dường như đã mất đi ý nghĩa.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, anh chỉ biết lặng lẽ nhìn những hạt mưa đọng trên tấm kính dần dần kết lại với nhau, tạo thành một dòng chảy ào ạt rồi lại hóa thành một đợt sóng dữ dội.
Những con sóng bao quanh chiếc xe của anh, mọi thứ bên ngoài dường như chìm trong sương mù, mờ ảo và mơ hồ.
Thế giới này đã trở thành một sự bí ẩn.
Tạ Lãng cảm thấy bị mắc kẹt, anh cô đơn trong đại dương bao la và bị kẹt lại trong thời gian.
Hóa ra con người lại có thể cảm nhận được sự cô đơn tới vậy.
Khoảnh khắc ấy, anh thậm chí còn cảm thấy một nỗi sợ hãi đến từ trái tim mình bởi nỗi cô đơn mãnh liệt kia——
Đã đến lúc anh phải quay lại.
Tạ Lãng hít sâu một hơi, đúng lúc đang muốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013370/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.