Thiếu gia à? Chính là tổng giám đốc Lục đó hả… Đó là kim cương quý hiếm, lại còn đẹp trai bá cháy.
Của cải đầy trời và một chú cún con dễ thương, tôi thấy cái nào cũng đáng mơ ước.
Tôi ngập ngừng một lúc, hỏi anh trai: “Thế tổng giám đốc Lục có thích em không?”
Anh lại gõ tôi thêm một phát nữa: “Cái gì mà tổng giám đốc Lục, là em trai của tổng giám đốc Lục, tổng giám đốc người ta đính hôn từ đời nào rồi người ơi.”
Tôi trở về đến căn hộ, thấy Lục Kỳ Niên đang bận rộn trong bếp.
Nghĩ tới việc phải chia tay anh, lòng tôi chua xót không nói nên lời.
Tôi ôm lấy eo anh, cảm thấy bản thân mình như con mèo đi ăn vụng.
Anh ấy vỗ vỗ tay tôi: “Rửa tay rồi ăn cơm nào!”
Cơm nóng, canh nóng, giường ấm… tôi thật sự không nỡ buông.
......
Công ty có mấy thực tập sinh mới.
Trong đó có một cô bé tên là Tề Tử Dao.
Tôi nhớ rõ như vậy là vì… con bé đó đang v3 vãn người đàn ông của tôi.
Tôi đã không ít lần nhắc nhở nó trong các buổi họp nhóm rồi, thế mà nó không những không dừng lại, còn lấn lướt hơn trước nữa!
Tôi đen mặt cố nén giận, nhìn con nhỏ kia đang kéo tay Lục Kỳ Niên ngoài ban công, miệng còn hét lên: “Anh Tiểu Niên ơi, anh đồng ý với em đi mà!”
Tôi rút điện thoại ra nhắn cho Lục Kỳ Niên: [Anh đang đâu? Tới văn phòng em một chuyến.]
Anh vừa đến là tôi đã chống nạnh chất vấn: “Sao anh lại thân thiết với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-sinh-toi-bao-nuoi-la-thai-tu-gia/2724972/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.