Trợ lý Tư nở một nụ cười, muốn nói mà không rơi nước mắt: “Được, tổng giám đốc Phương đối xử với tôi rất tốt.”
“Vậy thì tốt, khoảng thời gian này vất vả cho anh rồi.”
“…..”
Sân gôn Alright cách thành phố có chút xa, Dương Yến theo chỉ đường đi một tiếng mới tới nơi. Kết quả đi vào hỏi, người phụ trách nói buổi chiếu Lục Văn Thù đưa khách hàng đến đánh bóng, mười phút trước vừa mới đưa người rời đi.
Dương Yến âm thầm mắng một tiếng, lại lái xe đi đến câu lạc bộ.
Buổi chiều nay cô đều bôn ba ở trên đường, từ nhà họ Lục, Lục thị đến Tô thị, lại tìm đến sân gôn, lúc đến câu lạc bộ của Lục Văn Thù đã hơn 7h30 tối.
Giám đốc trực ban của câu lạc bộ hôm nay biết Dương Yến, nhưng lại lấy làm tiếc nói với cô: “Tổng giám đốc Lục để khách hàng ở đây, dặn dò chúng tôi phục vụ, nửa tiếng trước cậu ấy đã đi rồi.”
Lại phí công rồi!
Dương Yến không nói nên lời: “Anh có biết nhà riêng của anh ấy không? Hoặc tối nay có quay lại không?”
“Nhà riêng của tổng giám đốc Lục tôi không biết.” Giám đốc nói: “Tổng giám đốc Lục có lúc sẽ qua đây để nói chuyện với khách hàng, có lúc sẽ không đến, để xe của câu lạc bộ đưa khách về.”
Giám đốc nhìn ra sắc mặt của Dương Yến không tốt, liền nói: “Nếu như cô tìm tổng giám đốc Lục có chuyện gấp, hay là, ở đây đợi một chút? Tổng giám đốc Lục đến tôi sẽ lập tức thông báo với cô.”
“Được.” Chạy cả một buổi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-than-nha-toi/2635803/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.