Chuyện cha Lục bị tai nạn xe được nhà họ Lục áp chế, về cơ bản giới truyền thông không biết, tang lễ cũng chỉ mời bạn bè thân thiết.
Dương Yến mặc một chiếc váy đen, cùng mấy người Phương Tinh Nghị đi đến nghĩa trang.
Sau khi xuống xe, Dương Yến thấy Lục Văn Thù cùng mẹ Lục, mẹ Lục sắc mặt tiều tụy, cha Lục chết, giống như khiến bà trong một đêm già đi mấy tuổi.
Cha Lục ở bên ngoài tiếng tăm không tệ, cùng mẹ Lục vợ chồng ân ái, Dương Yến nghe Phương Tinh Nghị nói, ngày cha Lục bị tai nạn xe, mẹ Lục đến bệnh viện ôm di thể của ông khóc nguyên một đêm.
Đứng bên cạnh Lục Văn Thù là Lâm Thanh Dung, một thân váy đen, đội chiếc mũ lụa đen che khuôn mặt nhỏ của cô, thi thoảng bờ môi khẽ động giống như an ủi mẹ Lục, sắc mặc không vui, không buồn.
Dương Yến thu hồi tầm mắt, trong lòng có chút thở dài.
Cho dù cha Lục làm những chuyện không hay, vẫn là chồng của mẹ Lục mấy chục năm, vẫn là cha Lục Văn Thù, nếu mẹ Lục biết sự thật, làm sao có thể chấp nhận được Lâm Thanh Dung.
Thấy Ngự Văn Đình cùng mọi người tới, Lục Văn Thù tới đón tiếp.
"Đại ca, nhị ca." Lục Văn Thù trừ ánh đôi mắt hơi tối tăm, vẫn rất có tinh thần, giọng nói có chút khàn: “Còn muốn mọi người đặc biệt tới đây một chuyến.”
Ngự Văn Đình vỗ vỗ bờ vai của anh: "Nén bi thương."
"Em lại không có quá buồn.” Lục Văn Thù nhún nhún vai, liếc mắt sang bên kia, giễu cợt nói: “Ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-than-nha-toi/2636617/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.