Phương Tinh Nghị tâm tình không có gì thay đổi, chỉ là ừ một tiếng: "Lão tứ đâu?"
"Bác gái đã gọi điện trước cho cậu ấy." Ngự Văn Đình trầm giọng nói: "Tôi đang liên lạc với người lái phi cơ riêng qua đây, trước đưa lão tứ trở về, chúng ta sáng mai trở về, cậu ấy muốn lôi kéo theo Lâm Thanh Dung cùng đi. "
"Đi thì đi thôi." Phương Tinh Nghị vẫn chưa nói cái gì: "Sáng mai tôi cùng Dương Yến đi theo các anh hội hợp. "
"Ừ."
Đợi sau khi Phương Tinh Nghị cúp điện thoại, Dương Yến vội hỏi: "Cha của Văn Thù đã xảy ra chuyện rồi sao?"
Phương Tinh Nghị gật đầu.
"Bên ngoài có xe, chúng ta trở về khách sạn tìm đại ca của bọn họ." Dương Yến nói, muốn mặc quần áo.
Phương Tinh Nghị lại đem cô nhét vào trong chăn: "Ban đêm tuyết rơi đường không dễ đi, sáng mai hãy trở về."
Dương Yến nhíu mày, vẫn là không yên lòng.
Dù sao cha của Lục Văn Thù xảy ra chuyện, Lục Văn Thù cùng Phương Tinh Nghị cũng coi như là anh em thân thiết, không đi sợ người ta nói.
Phương Tinh Nghị nhìn ra cô đang suy nghĩ gì, liền nói: "Đại ca sẽ sắp xếp phi cơ riêng để lão Tứ trở về trước, chớ nóng vội, trời tuyết rơi lớn, anh cũng không có khả năng bắt em mạo hiểm tính mạng để đi."
Dương Yến gật đầu, sau khi suy nghĩ một chút, hỏi anh: "Anh cùng đại ca, đối với nàng tiên nhỏ có ý kiến gì không? Em lúc trước liền chú ý tới, mỗi lần Văn Thù cùng Lâm Thanh Dung quá thân thiết,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-than-nha-toi/2636697/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.