Sau khi vào học, Trương Thiên Thiên thường nhìn qua, dáng vẻ do dự muốn nói lại thôi.
Thấm Vụ Quy dứt khoát để quyển sách trên tay xuống nhìn về phía Trương Thiên Thiên.
"Cậu có chuyện gì muốn hỏi, cứ hỏi đi!”Trương Thiên Thiên thận trọng nhìn xung quanh, lúc này mới đến gần tại cô, nhỏ giọng hỏi: “Mấy người kia do cậu đánh?”Thấm Vụ Quy không nói gì, chỉ mim cười.Trương Thiên Thiên lập tức lo lắng: “Từ Tâm, cậu quên rồi sao, những người kia có ảnh của cậu.
Trước kia mìnhbảo cậu báo cảnh sát, tìm thầy cô, nhưng cậu cũng không đám đi, cũng là bởi vì trên tay họ có ảnh chụp của cậu, họ dùng nó uy hiếp cậu, sao hôm nay cậu lại nghĩ thông suốt rồi?”Thẩm Vụ Quy nghe thấy thế, hơi nheo mất lại.Cô đột nhiên cụp mắt, nhàn nhạt nói: “Bởi vì có một người nói cho mình biết, dưới một số tình huống, phải lấybạo chế bạo.”Cô đã kiểm tra đi động của bảy chị đại kia, thật ra ảnh chụp bên trong cũng không nhiều.
Cô đã xóa sạch nó đi,hơn nữa sau khi dạy dỗ mấy người đó, cô còn chụp ảnh chật vật của họ để uy hiếp lại.Nếu như trên mạng xuất hiện ảnh chụp của chị, vậy thì những bức ảnh này cũng sẽ xuất hiện.Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn sau khi bị đánh của họ, Thẩm Vu Quy sờ lên cằm của mình.Thật ra, bạo lực học đường ở trong nước còn chưa kinh khủng như vậy.Năm đó cô ở nước ngoài...Phí Nam Thành cảm thấy mình nhất định là điên rồi.Gọi điện cho thầy chủ nhiệm thì cũng thôi đi, anh vậy mà còn tự mình đến đây.Càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-thanh-cho-trang-ve/119335/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.