Cô hầu gái phúng phính mắt đen xuất hiện năm lần mỗi ngày với món nước xuýt mùi lạ. Năm lần mỗi ngày, Philip đỡ Jessup dậy, trong khi cô Jones kiên nhẫn đút từng thìa chất lỏng ấy vào trong ông. Đến cuối tuần đầu tiên, Jessup có vẻ như đã đỡ hơn phần nào. Đến cuối tuần thứ hai, sức khỏe ông ta tiến triển rõ ràng. Trong khoảng thời gian này, cô Cavencourt cũng tiếp tế những chiếc gối phồng và đồ lanh sạch từ kho dự trữ của cô.
Philip không quá vui sướng gì khi thấy mình phải chịu ơn quá lớn của cô như vậy. Tuy thế, anh vẫn tự nhắc mình là cô đã cứu mạng Jessup.
Vì vậy, buổi chiều đó Philip tìm cô ở lan can, đang nhìn ra ngoài biển, để cám ơn. Có vẻ như cô đã ở cả ngày ngoài lan can, đôi khi với bà Gales hoặc Bella, nhưng hầu hết là một mình. Không biết bao nhiêu lần anh lên trên với dăm phút hưởng khí trời và thấy cô Cavencourt đang đứng đó. Một giờ sau, anh quay lại cho một lần hít thở khí trời vội vã nữa, nhưng cô vẫn đứng đó, gần như xa lạ với xung quanh, cái nhìn của cô dính chặt xuống mặt nước.
Bấy giờ trước lời chào lịch sự của anh, cô giật mình và dường như cô vẫn đang ở nơi nào đó rất xa, phải mất một lúc lâu sau đôi mắt vàng của cô mới sáng lên nhận biết.
Đang giữa chừng bài diễn văn chính tắc nho nhỏ mà anh đã chuẩn bị, Philip chợt cảm thấy một mùi hương lạ vẩn trong bầu không khí mặn. Dầu hoắc hương. Nhưng thoang thoảng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nang-cong-chua-go-dan-huong/401851/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.