Hà Đông Phàm chống tay lên mặt đất, nhắm mắt lại, cúi đầu rất lâu.
Trong đầu cậu, là gương mặt của Ninh Hân.
Cô cười, cô khóc.
Cô kiên cường, cô yếu đuối.
Cô trẻ con, cô giả vờ dữ dằn…
Ngón tay cậu từ từ siết chặt, nắm lấy một nắm bùn ướt, rồi lại chầm chậm buông ra.
Lông mi cậu run lên, nước mưa rơi xuống. Cậu mở mắt nhìn mặt đất, dòng nước bùn chảy theo.
Cậu lại cứng đờ rất lâu.
Ngẩng đầu lên lần nữa, cậu cầm lấy đèn pin, rọi ánh sáng vào gương mặt của người đó.
Không nhận ra được diện mạo.
Cậu hạ ánh mắt xuống, một lần nữa xác nhận quần áo.
Bộ quần áo này, cậu chắc chắn.
Trong khoảnh khắc, Hà Đông Phàm cảm thấy sức lực trong đôi tay mình bị rút cạn. Không còn điểm tựa, cả người cậu đổ xuống, hai khuỷu tay đập mạnh xuống đất, bắn tung nước bùn.
Cậu quỳ rạp, nhích từng chút một bằng đầu gối, tiến tới.
Cả cơ thể cậu đột nhiên cứng đờ.
Mưa nặng hạt, đập mạnh vào lưng cậu, cơn mưa ngày càng lớn.
Rồi đột nhiên, cậu lao tới.
Ngón tay run rẩy của cậu vén tóc người đó ra.
Có lỗ xỏ khuyên tai.
Ninh Hân không có lỗ xỏ khuyên.
Không phải cô ấy!!!
Hà Đông Phàm ngã ngửa về phía sau, lồng ngực phập phồng dữ dội vì thở dốc.
Cậu giơ cánh tay lên, che ngang trước trán, để mưa rửa sạch khuôn mặt mình, rất lâu.
Hà Đông Phàm quay trở lại trại trong bộ dạng thê thảm, Tham mưu trưởng Thất đưa cho cậu một bộ quần áo khô ráo.
Sau khi thay xong, cậu thu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngan-nu-hon-roi-xuong-toan-nhi/331062/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.