Chuột Vương đã đứng dậy, vết thương trên bụng đã khép lại. Sau khi nơm nớp lo sợ xuống khỏi giường ngọc, cả người lão ta chợt lóe sáng biến thành một ông già lưng gù, bộ râu dài màu tím nhạt, khoảng bảy mươi tám mươi tuổi, nhưng trên người mặc vương bào tử kim trông vô cùng uy nghiêm.
Thấy Chuột Hoàng bị Dương Bách Xuyên giày vò tới chết đi sống lại, chút suy nghĩ còn sót lại trong lòng Chuột Vương cũng tan thành mây khói. Chuột Vương vốn nghĩ đợi sau khi Nữ hoàng trong bụng ra đời, bọn họ sẽ ra tay đánh chết Dương Bách Xuyên.
Nào biết Nữ hoàng vừa ra ngoài đã ra tay với Dương Bách Xuyên, ngược lại tay của Dương Bách Xuyên còn chưa cử động, một ý niệm đã khiến nàng ta phục tùng, nằm dưới đất không động đậy như chó chết.
Điều này khiến Chuột Vương kinh hồn bạt vía, lão ta biết Chuột Hoàng Ngũ Hành cũng không thể làm gì được Dương Bách Xuyên, Chuột Vương vừa tiến hóa huyết mạch Ngũ Hành như lão ta càng không thể làm gì, trong lòng quyết định cắt đứt suy nghĩ kia.
Phản kháng sẽ là sống không bằng chết.
Lúc này Dương Bách Xuyên cố ý vô tình dừng mắt nhìn Chuột Vương, nở nụ cười trêu đùa nói: “Chuột Vương, ngươi cũng thử xem?”
“Phịch!” Chuột Vương vội vàng quỳ xuống, vẻ mặt hoảng sợ, nói: “Chủ nhân minh giám, thuộc hạ không dám, tuyệt đối không dám.”
“Ha ha, vừa nãy trong lòng ngươi không phải nghĩ như vậy nha…” Dương Bách Xuyên lạnh lùng cười.
“… Chủ nhân tha mạng, thuộc hạ tuyệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/254027/chuong-3213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.