Nhìn bóng dáng cô đơn của cô, Dương Bách Xuyên đi lên sóng vai cùng cô, đối với cô có chút trìu mến thương tiếc, cũng biết những việc này đã mang đến bóng ma thật lớn trong lòng cô. Có suy nghĩ phong tỏa nỗi lòng, làm cô cho rằng đến gần đàn ông sẽ hại chết người.
Lúc này Dương Bách Xuyên lại dâng lên suy nghĩ muốn bảo vệ người phụ nữ đáng thương này, chủ nghĩa đàn ông dâng lên, đi lên nói với Viên Kim Phượng: “Chị Kim Phượng, chị tin mệnh không sai, nhưng không thể nhận mệnh. Có đôi khi quyết định của con người thắng cả trời, em không cho rằng chị là một người phụ nữ đen đủi. Ngược lại chị cũng cần nên có loại suy nghĩ này, con đường về sau sẽ càng thêm sáng.”
Sau khi nói xong Dương Bách Xuyên tạm dừng một chút, nói: “Chị Kim Phượng… Nếu… Nếu chị nguyện ý, hy vọng cho em một cơ hội, đánh vỡ ma chú trên người chị.”
Nghe thấy lời nói của Dương Bách Xuyên, trong lòng Viên Kim Phượng run rẩy, nỗi lòng đã lâu chưa dao động đã mở ra một chút, nhìn Dương Bách Xuyên cười nói: “Em trai ngốc, mệnh không thể đỡ, sinh ra đã được định đoạt, cậu dưa vào gì để đánh vỡ ma chú trên người chị. Chị đã nhận mệnh, cảm ơn ý tốt của cậu, nghe chị nói, giữ khoảng cách với chị, cuộc đời của cậu mới vừa bắt đầu, còn có tiền đồ rất tốt đang chờ cậu.”
Dương Bách Xuyên càng nghe cô nói như vậy trong lòng càng sinh ra ý nghĩ trái nghịch, đây là bản năng hiếu thắng của đàn ông.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859857/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.