Hồi nhỏ đám Dương Bách Xuyên thỉnh thoảng còn bắt được một hai con, mấy năm gần đây muốn ăn cũng chỉ có thể thèm thuồng.
Không ngờ hôm nay anh lại gặp một con to như vậy, không thể bỏ lỡ được. Giờ anh đã là người tu chân, tốc độ di chuyển trong nước không chậm chút nào, hơn nữa anh nín thở một hai tiếng cũng không thành vấn đề.
Anh lặn vào trong nước, chăm chú nhìn con cá Rồng đang bơi. Đáy hồ xanh ngắt một màu, chẳng biết có sâu không nhưng Dương Bách Xuyên tài cao gan lớn nên không sợ, thậm chí anh còn muốn xem rốt cuộc hồ Tiên Nữ sâu bao nhiêu, có phải nó thông đến cửa vào Đông Hải hay không.
Đương nhiên anh chỉ nghĩ như vậy thôi, chứ làm gì có thật.
Đông Hải ở phía Nam, quê anh ở Đông Bắc, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, lời đồn chỉ là cổ tích mà thôi, đương nhiên anh sẽ không tưởng thật.
Anh không biết đáy hồ có thông đến cửa vào Đông Hải hay không, nhưng anh tin rằng có cá Rồng. Bởi vì hồ nước sâu là nơi cá Rồng ẩn náu, người bình thường không dám lặn xuống quá sâu, cũng không có bản lĩnh lặn xuống đáy.
Nhưng Dương Bách Xuyên dám, và cũng có bản lĩnh lặn xuống đáy, bởi vì anh là người tu chân.
Dường như con cá vàng lấp lánh phát hiện ra mình bị đuổi theo nên lập tức trốn xuống đáy hồ, để lại một vệt vàng dưới đáy hồ xanh biếc, tốc độ cực nhanh.
Dương Bách Xuyên không dốc hết sức bắt kịp mà theo sau nó cách hai mét. Mỗi lần anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngao-the-tien-gioi-vo-dich-tien-nhan/859869/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.