“Cũng gần xong rồi.” Tống Tri Hòa khựng lại một chút, nghĩ đến việc cô vẫn chưa báo cho Mạnh Dục Châu biết chuyện đi ăn với bạn, bèn giải thích: “Bọn cháu thi xong rồi, mai là được nghỉ nên rủ nhau đi ăn lẩu một bữa.”
Mạnh Dục Châu “Ừm” một tiếng, rồi nói: “Lát nữa tôi qua đón em về.”
Tống Tri Hòa theo bản năng từ chối: “Không cần đâu ạ.”
Cảm thấy giọng cô hơi cứng nhắc, cô dịu giọng giải thích: “Cháu đã hẹn với bạn bắt xe buýt về cùng rồi.”
“Được rồi, em chú ý an toàn.” Mạnh Dục Châu cúp máy.
Tống Tri Hòa nhìn màn hình điện thoại vừa tắt, sau đó quay lại chỗ ngồi.
Lúc này mọi người đều đã ăn gần xong, chỉ đang ngồi nói chuyện phiếm. Trần Khải thấy Tống Tri Hòa quay lại, bèn đề nghị: “Hay là chúng ta đi KTV hát một lát đi.”
Tống Tri Hòa nghĩ đến lời dặn của Mạnh Dục Châu, lắc đầu: “Tớ không đi đâu.”
Hạ Ninh nói tiếp: “Vậy cậu không đi thì tớ cũng không đi, chẳng vui gì.”
Tống Cảnh Minh nói: “Hơi muộn rồi, các cậu về nhà lúc này cũng không an toàn lắm, để lần sau hẹn nhé.”
Thế là mấy người chào tạm biệt nhau ở cửa quán lẩu rồi ai về nhà nấy.
———–
Kỳ nghỉ hè đến, Tống Tri Hòa bỗng cảm thấy cả người trống rỗng.
Nhiệt độ dần tăng cao, hơi nóng bên ngoài như những sợi bông không cách nào gỡ ra được, quấn lấy từng ngóc ngách không khí.
Cô càng không muốn ra khỏi nhà, ngoài ba bữa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-xuan-am-ap-kim-tri-cuu/2793317/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.