Sau một hồi loay hoay, trời cũng đã xế chiều. Ánh nắng vàng rực từ cửa sổ chiếu vào, làn gió nhẹ lay động tấm rèm trắng, tựa như những gợn sóng lăn tăn trên mặt biển.
Hạ Ninh liếc nhìn đồng hồ, nói: “Hòa Hòa, sắp tan học rồi đó, hay là cậu ở đây chờ đi, tớ vào lớp thu dọn đồ đạc rồi mang ra luôn, đỡ cho cậu phải đi lại.”
Phòng y tế cách cổng trường rất gần, đúng là có thể đỡ được một quãng đường vất vả.
Tống Tri Hòa gật đầu, dặn dò những thứ mình cần mang.
“Ok, cậu cứ ở đây đợi tớ nha.” Hạ Ninh vẫy tay rồi chạy vụt đi.
Lúc này, phòng y tế chỉ còn lại vài người lác đác, phần lớn đã xử lý xong vết thương và rời đi. Hạ Ninh đi rồi, không gian càng thêm tĩnh lặng.
Tống Tri Hòa quay đầu nhìn Tống Cảnh Minh: “Lớp trưởng, giờ cũng không có việc gì nữa, hay là cậu về trước đi.”
“Tớ cũng không có việc gì, đợi Hạ Ninh quay lại rồi tớ đi.” Tống Cảnh Minh đáp. Tống Tri Hòa gật đầu, cúi xuống nhìn chằm chằm vào lớp băng gạc trắng muốt trên đầu gối: “Hôm nay thật sự phiền cậu quá.”
“Chuyện nhỏ thôi mà, có gì đâu.” Tống Cảnh Minh cười xòa, tỏ vẻ không để tâm.
“À, đúng rồi, hôm nay dáng vẻ cậu chạy 5000 mét ngầu lắm luôn đó.” Tống Tri Hòa như chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cậu. “Xa như vậy mà cậu vẫn chạy hết được, lại còn về nhất nữa chứ.”
Tống Cảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-xuan-am-ap-kim-tri-cuu/2793339/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.