Phương Hạm nhìn dòng chữ Giang Diệc Nhiên vừa gửi mà nhất thời không biết nên nghĩ sao.
Mặc dù con thú điện tử đó từ hình dáng đến cái tên đều giống hệt con cô từng nuôi, nhưng cô rất rõ, con của cô hiện vẫn nằm trong phòng ngủ ở nhà chị gái. Vậy nên Giang Diệc Nhiên là mua một con giống hệt, rồi đặt tên giống hệt luôn sao?
Cô nghĩ mãi, đắn đo hồi lâu rồi mới gõ trả lời: “Con mình nuôi hồi cấp ba cũng tên là Lulu.”
“Ừ.” đối phương đáp lại.
Chỉ một chữ “Ừ” của Giang Diệc Nhiên thôi cũng khiến lòng Phương Hạm rối như tơ vò.
Cô cảm giác anh đang cố tình ám chỉ điều gì đó, cố ý đặt tên giống hệt với con thú điện tử hồi cấp ba của cô, nhưng lại không nói thẳng ra, thậm chí còn trả lời rất bình thản.
Càng bình thản, cô lại càng thấy khó suy đoán.
Ngay lúc ấy, Giang Diệc Nhiên lại gửi sang một bức ảnh khác: một chiếc bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu, phía trên đặt hai cây bút bi nước màu đen.
“Em cho anh mượn, lúc đó quên trả. Sau này dọn đồ mới thấy.” Anh nhắn.
Phương Hạm bấm vào xem.
Có thể là do trí nhớ cô kém thật. Nếu Giang Diệc Nhiên không nói, cô đã quên sạch chuyện đó. Dù có phóng to ảnh ra xem thì cô cũng không nhận ra đó là bút của mình.
Nhưng sau khi đối phương nhắc, cô lại mơ hồ có chút ấn tượng về việc từng cho anh mượn bút.
Chỉ là cô không hiểu Giang Diệc Nhiên gửi những thứ này cho cô để làm gì.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2803984/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.