Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cuối cùng cũng đến thời khắc cử hành hôn lễ.
Dù vẫn chưa đến lượt mình lên sân khấu, Phương Hạm đã bắt đầu thấy căng thẳng.
Cô cầm theo một giỏ hoa, cùng ba đứng đợi ngoài sân lễ. Hít thở sâu không biết bao nhiêu lần, chỉ mong có thể khiến bản thân bình tĩnh lại.
Phương Văn Tiến hôm nay hiếm hoi mặc vest, trông rất bảnh bao và sáng sủa.
“Con nhìn lại xem, ba mặc như vầy ổn không? Đừng để mất mặt con gái nha.” Ông hỏi.
“Ổn lắm rồi! Rất phong độ luôn.” Phương Hạm vừa nói vừa với tay chỉnh lại khăn cài túi và nơ cổ cho ba.
“Ừm, vậy thì tốt. Chị con cũng nói vậy.”
Phương Văn Tiến không phải người giỏi ăn nói, nhưng hôm nay thì có thể thấy rõ là ông rất vui.
“Chị con sinh nở bình an, con cũng sắp lấy chồng. Năm nay đúng là một năm may mắn.”
Ông cảm thán, “Giá mà mẹ con còn sống để nhìn thấy, chắc mừng lắm.”
“Mẹ nhất định biết mà.”
Phương Hạm đáp, “Năm sau chắc chắn sẽ còn tốt hơn năm nay nữa.”
Nhắc đến mẹ, trong lòng cô vẫn thoáng dậy một cảm xúc chua xót.
“Chỉ có điều là nhà nước lại kéo dài tuổi nghỉ hưu, ba còn phải làm thêm ba năm nữa mới được về.” Phương Văn Tiến than thở, “Đến lúc đó về hưu rồi phải tranh thủ đi đây đi đó, chứ giờ xin nghỉ phép còn khó nữa là.”
“Giờ mà ra khỏi tỉnh còn phải báo cáo trước.”
“Giờ nghiêm thế ạ?” Phương Hạm ngạc nhiên.
Bên kia khu vực lễ cưới, MC vẫn đang tiếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804026/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.