Phải một mình đối mặt với Nghiêm Úc, An Linh vẫn có chút không tự nhiên.
Một mặt là vì áy náy, một mặt cũng là vì chỉ cần ở bên Nghiêm Úc, cô lại phải vì giữ hình tượng mà cố ý diễn kịch, lạnh nhạt với anh. Điều này không nghi ngờ gì lại là một loại tổn thương đối với Nghiêm Úc.
Cô không ngẩng đầu nhìn Nghiêm Úc, ngược lại cứ nhìn chằm chằm vào chân anh.
Nghiêm Úc rõ ràng là đã chạy từ dưới lầu lên. An Linh biết chân anh đã chữa khỏi, nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng.
[Không biết chân anh ấy còn đau không...]
An Linh không ngẩng đầu, tự nhiên cũng không thấy được bộ dạng Nghiêm Úc đang dịu dàng nhìn cô, cùng với khóe miệng anh lộ ra một nụ cười nhẹ.
Nghiêm Úc lại một lần nữa ngồi xuống, An Linh cũng chỉ có thể thở dài trong lòng.
[Ai, lại phải bắt đầu diễn...]
An Linh thay một bộ mặt poker chuyên dùng để diễn kịch, hai tay khoanh trước ngực, nửa thân trên dựa vào đầu giường, lạnh lùng mở miệng:
"Anh đến đây làm gì?"
"Anh đến xem em, nếu không anh không yên tâm."
"Vậy anh bây giờ đã thấy rồi, có thể đi được rồi."
"Được, anh xem thêm một lát nữa rồi sẽ đi."
[Lại? Lại xem một lát nữa?]
Nghiêm Úc thẳng thắn đến mức làm An Linh không biết phải làm sao.
Nhưng cô vẫn không chịu thua, cứng cổ hỏi anh: "Có gì đẹp mà xem?"
"Chính là đẹp, anh thích xem." Nghiêm Úc cười khẽ trả lời.
[A a a a cứu mạng, Nghiêm Úc anh uống nhầm thuốc à?]
[Hay là bị trúng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/2776685/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.