“Sao đi lâu thế?”
Trình Tuế Ninh vừa ngồi xuống thì đã nghe thấy giọng Lê Lê bên tai.
Trình Tuế Ninh lắc đầu. Lê Lê liếc nhìn Từ Lâm Viễn đã ngồi sang bên kia, “Có chuyện gì với lớp trưởng Từ vậy? Lúc cậu ta vừa về sắc mặt tệ lắm, còn ngồi tránh xa cậu nữa.”
Trình Tuế Ninh mím môi, đầu óc cô vẫn còn rối bời, không thể tập trung suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra với Từ Lâm Viễn. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm lon bia vị anh đào trước mặt, nghĩ một lúc rồi cầm lên uống một ngụm.
Lê Lê sợ hãi, “Làm gì vậy, vừa nãy không phải nói hơi say rồi sao? Sao còn uống nữa?”
“Mình…” Trình Tuế Ninh không biết phải nói sao với Lê Lê.
Đột nhiên cửa phòng được đẩy ra từ bên ngoài.
Căn phòng đang ồn ào bỗng im bặt, tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa.
Trình Tuế Ninh thấy tim mình như ngừng đập, tay nắm chai càng chặt hơn.
Cô biết người vừa bước vào là ai.
Lê Lê không biết, cô ấy ngạc nhiên khi nhận ra khuôn mặt người đó, tay bấu chặt lấy Trình Tuế Ninh, thì thầm bên tai: “Chu Ôn Yến, là Chu Ôn Yến.”
Trình Tuế Ninh cúi đầu thấp hơn.
Ánh hào quang của Chu Ôn Yến quá mạnh mẽ, dù anh chỉ học ở trường Số Bảy một năm, nhưng người như anh dù chỉ ở một ngày cũng khiến người ta nhớ mãi không quên.
Các cô gái thì thầm bàn tán, ánh mắt các chàng trai không giấu được sự ngưỡng mộ, tóm lại mọi sự chú ý đều dồn về phía anh, ngay cả Lê Lê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghe-loi-thu-da/1714884/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.