Biển Vô Tận mà người ta kháo nhau rằng quanh năm trời trong nắng ấm, không một gợn sóng nay hoàn toàn mất đi vẻ thân thiện, nước biển cuộn trào vỗ mạnh vào đá ngầm bên bờ, dấy lên từng đợt sóng khổng lồ cao vài trượng, tựa như muốn lấn vào các thành trì ven biển, nhưng lại bị các bức tường thành cao và kết giới lập lòe cản lại, dẫu có dữ dằn đến đâu cũng không thể tiến thêm một phân nào.
Đường chân trời giáp biển chớp lóe sấm rền, mây đen vây kín, chỉ nhìn thôi đã phải kinh hồn bạt vía, huống hồ nơi ấy lại mang đến cảm giác rất rất không lành cho các tu sĩ.
Sự thay đổi đột ngột của biển Vô Tận khiến các tu sĩ chuẩn bị vượt biển phải nán lại thành Vọng Uyên bên bờ, Giang Trừng cũng thế. Cô chỉ cần dùng thời gian một tuần trà để đi từ thành Biên Hải dõi mắt ra xa có thể thấy biến đến đây, ngờ đâu vừa mới tới thành Vọng Uyên sừng sững bên bờ thì trời đã kéo đầy mây đen, phút chốc gieo mưa tầm tã, cùng lúc đấy, biển Vô Tận thay đổi một cách đáng sợ.
So với thành Biên Hải Giang Trừng từng nán lại một ngày, thành Vọng Uyên nom có vẻ cổ kính hơn, tường thành đồ sộ giăng đầy kết giới hằn đầy vết chống chọi với yêu thú dưới biển tự cổ chí kim, cửa thành được xây cao hơn những tòa thành bình thường khác, họa đủ loại hung thú trừ tà trấn sát bằng sơn đỏ.
Vào thành cũng không xuất hiện từng tốp tu sĩ kéo khách, mọi người đều tới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-phat/1449554/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.