ĐI TRẨY HỘI THÔI.
Về đến Dung Trần sơn phái sau chuyến chu du, hai mẹ con hít hà thật sâu.
Ở nhà vẫn cứ là thích nhất, đông vui rộn rã, cảnh đẹp, không khí lại trong lành, bình an êm ấm, y hệt vườn đào cõi tiên.
Ngoài kia ít ai yên ổn, khu vực gần các môn phái thì đỡ được phần nào, còn những nơi vốn đã nghèo khổ lại càng lầm than kiệt cùng.
Chứng kiến bao nhiêu cảnh đời đen tối thảm thương, nay về chốn tươi vui, lòng dạ không khỏi đủ đầy quá lắm.
Giang Trừng nhân đấy dạy con, “Hạch Đào Nhỏ hồi đó ở nhà suốt, giờ ra ngoài, biết người ta sống như nào rồi nhìn lại mình, con thấy sao?”
Giang Trừng vốn chỉ muốn dạy con trân trọng cuộc sống hiện tại, song bé lại đáp: “Con nghĩ, thế giới ngoài kia mà được như nhà mình thì tốt quá.”
Giang Trừng vuốt tóc con, không bắt bẻ mà chỉ bồng bé lên đi tiếp, cổ vũ, “Hạch Đào Nhỏ mong thế giới hoà bình cơ à, khó lắm đấy, nhưng nếu con cần cù siêng năng, lớn rồi sẽ giỏi hơn cả mẹ, có khi lại hoàn thành nguyện vọng không chừng.”
Hạch Đào Nhỏ có chí hướng hơn cả mẹ mình, Giang Trừng hồi còn bằng tuổi bé vẫn chỉ là đứa nít ranh chưa vào nhà trẻ, vậy mà bé đã manh nha suy nghĩ về nan đề mang tầm vĩ mô như hoà bình thế giới rồi, xem như cũng đã kế thừa đủ đầy đức tính tốt đẹp của cha.
Tuy Giang Trừng chưa từng gặp đại sư hồi bé cũng chẳng tài nào tưởng tượng ra cảnh đại sư thò lò
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-phat/1449659/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.