Hẻm nhỏ bên hông cổ trạch chật hẹp, không tiện thúc ngựa, Tống Hoài Cẩn cùng mấy người Tưởng Minh đành bỏ ngựa đuổi theo kẻ chạy trốn; Thích Tầm đuổi người thì không nổi, bèn ở lại cùng Chu Úy tiếp tục vỗ cửa.
Chu Úy quát: “Trương Siêu, ngươi đừng trốn nữa! Con ngươi có thể nhảy tường chạy, lẽ nào ngươi cũng nhảy tường đi được chắc?! Còn không mở cửa, chúng ta xô cửa đó!”
Có lẽ xót cánh cổng nhà, Trương Siêu nghe vậy rốt cuộc lề mề mở cửa. Cửa vừa mở đã thấy bên ngoài đứng một đôi nam nữ trẻ tuổi, y có phần sửng sốt: “Các người…”
Chu Úy lạnh giọng: “Chúng ta là công sai của Đại Lý Tự, tới hỏi án. Ta nghĩ ngươi cũng biết chúng ta đến vì vụ án nào.”
Ánh mắt Trương Siêu né tránh: “Ta… ta không biết…”
Chu Úy lập tức quát hỏi: “Nhị công tử của Định An Bá phủ có phải do con trai ngươi giết không?”
“Không! Không phải, đương nhiên không phải—” Trương Siêu hấp tấp phủ nhận.
Chu Úy lạnh cười: “Không phải thì hắn chạy cái gì?”
Trương Siêu không dám nhìn thẳng Chu Úy: “Ai chạy chứ, sao ta lại không hay?”
Thấy người này giở trò cùn, Chu Úy liền nhấc chân vào sân. Đây là một dân trạch hai tiến, sân trong sạch sẽ mà bày biện hết sức giản mộc. Thích Tầm theo sau vào cửa, vừa liếc đã thấy ở góc sân đặt một chiếc thùng đổ thừa, bên miệng thùng còn dính ít cặn vụn, nàng ngờ vực bước lại gần.
Lúc này, Chu Úy lại bước về phía thượng phòng. Trương Siêu thấy thế giật nảy mình, vội vã chắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-tac-kinh-hoa-bac-nguyet-te-yen/2888476/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.