Hắn từng bất an, nhưng chưa bao giờ nghĩ nàng sẽ thực sự rời đi mãi mãi.
Chỉ một một bước, Tạ Duẫn Khâm đã đứng trước mặt Vân Kiểu, ánh mắt bắt trọn tia chấn động trong đôi mắt nàng.
Hắn siết chặt bờ vai gầy yếu của nàng, giọng nói lạnh lẽo mà bức bách: "Vân Kiểu, vì sao không từ mà biệt?"
22 Vân Kiểu cụp mắt, trầm mặc không nói. Bất chợt, nàng nhận ra hai câu hỏi này dường như thật sự thể hiện sự quan tâm của Tạ Duẫn Khâm. Hắn trước nay chỉ quen ra lệnh, chưa từng biết đến chuyện hỏi han. Dù Tạ Duẫn Khâm có ung dung đến đâu, những cảm xúc bạo liệt bị kìm nén suốt hai năm qua vẫn khiến hắn lúc nào cũng chỉ muốn bắt nàng trở về. Nếu nàng còn dám chạy, hắn sẽ bẻ gãy chân nàng, để nàng cả đời này chỉ có thể ở bên hắn. Ngay lúc này, hắn cũng hận không thể trực tiếp bắt nàng khỏi Tô phủ, ngụy tạo một cái chết cho Đại tiểu thư Tô gia, rồi nhốt nàng lại, để nàng chỉ có thể thuộc về một mình hắn. Chỉ mình hắn. Tạ Duẫn Khâm nghiến chặt răng, hít sâu một hơi. Năm đó biết tin nàng bỏ đi, hắn có hối hận, nhưng cũng không nhiều. Hắn vẫn luôn cho rằng mối quan hệ giữa bọn họ như con diều nắm trong tay hắn, lúc chùng lúc căng, nhưng dây vẫn nằm trong tay. Thế nhưng, sau hai lần tái ngộ, hắn lại cảm nhận được sự đứt đoạn. Thấy nàng im lặng không trả lời, Tạ Duẫn Khâm nhếch môi cười lạnh lẽo. "Dựa vào quan hệ với Tô gia liền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-thien-tri-xuan-lai/2748840/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.