Hôm nay không có nhiều bệnh nhân, Thôi Ngọc Sinh định sớm trở về nhà. Nhưng chợt nhớ ra hộp trang sức của Ngọc Nương chẳng có bao nhiêu thứ, hắn bèn vòng qua chợ phía Tây, tính mua cho nàng một cây trâm cài tóc.
Hắn để mắt đến một cây trâm bạch ngọc chạm khắc hoa văn vảy cá tinh xảo, nghĩ thầm nếu Ngọc Nương cài nó lên tóc, chắc chắn sẽ rất đẹp.
Chưởng quầy thấy hắn có ý mua, lập tức ra sức tâng bốc:
"Công tử thật có mắt nhìn! Cây trâm này mới nhập về hôm nay, ngọc thể trong suốt, cầm vào tay liền có cảm giác ấm áp. Nếu phu nhân ngài đeo lên, chắc chắn sẽ cực kỳ xinh đẹp!"
"Bao nhiêu tiền?"
"Không mắc đâu, thấy công tử hợp ý, ta để lại cho ngài năm lượng bạc thôi."
Năm lượng bạc cũng không phải số tiền nhỏ, nhưng Thôi Ngọc Sinh nghĩ đến việc Ngọc Nương sẽ vui vẻ khi nhận được quà, trong lòng liền cảm thấy xứng đáng. Đang định lấy bạc trả tiền, một bàn tay bỗng dưng đưa ra ngăn lại động tác của hắn.
"Cây trâm này không phải ngọc hòa điền quý giá, cũng chẳng phải ngọc dương chi thượng hạng, chỉ là một loại ngọc tụ nham bình thường. Chẳng qua nhờ điêu khắc tinh xảo mà thôi, chưởng quầy dám hét giá năm lượng bạc, không khỏi quá tham lam rồi."
*Ngọc tụ nham (聚岩玉): Đây là một loại ngọc bình thường, hình thành từ khoáng chất trầm tích, không quý hiếm như điền ngọc (田玉) hay dương chi ngọc (羊脂玉). Độ trong suốt kém, màu sắc cũng không tinh tế bằng các loại ngọc cao cấp. Trong bối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717432/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.