Ngoài chân trời, từng áng mây trắng cuồn cuộn trôi, ánh nắng ban mai vừa ló dạng.
Bên ngoài cánh cửa đóng chặt, từng tiếng gõ cửa vang lên không ngừng.
“Xin hỏi, đây có phải là phủ của Thôi đại phu không?”
Người mở cửa là Thôi mẫu. Bà ta nhìn vị khách xa lạ trước mặt, ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Đây là nhà Thôi đại phu. Xin hỏi ngươi có chuyện gì?”
Nha hoàn đứng ngoài cửa đưa một bọc quần áo tới, cung kính đáp:
“Là thế này, ngày hôm qua Thôi phu nhân đến phủ chúng ta làm khách, nhưng không cẩn thận làm bẩn y phục. Ta đến để trả lại quần áo đã giặt sạch.”
“Phu nhân nhà ta còn dặn ta gửi lời xin lỗi đến Thôi phu nhân. Nếu không phải vì nàng chiêu đãi không chu đáo, thì Thôi phu nhân cũng sẽ không làm bẩn y phục.”
Thôi mẫu nghe vậy, có chút bất ngờ. Rõ ràng hôm qua Ngọc Nương nói là đi dự tiệc ngắm hoa do phu nhân huyện lệnh tổ chức mà?
Bà ta nhận lấy bọc quần áo, cười nói:
“Trời nóng thế này, cô nương có muốn vào uống ngụm nước rồi hãy về không?”
“Đa tạ đại nương đã có lòng, nhưng ta còn phải về làm việc.”
Đám người này rời đi, Thôi mẫu lúc này mới ôm bọc quần áo vào nhà, đóng cửa lại.
Bà ta định lấy đống quần áo ra giặt lại một lần nữa, nhưng vừa mở ra, một phong thư từ trong bọc rơi xuống.
"Ơ? Sao trong này lại có thư?"
Bà ta cúi xuống nhặt lên, vừa định mở ra xem bên trong viết gì thì một bàn tay thon dài đột
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717431/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.