Lạc khoản là hai chữ "Đình Đồng" nhỏ nhắn xinh xắn.
Đình Đồng nói: "Năm mười ba tuổi, ta cứ ngỡ mình có thể mang theo hành lý rong ruổi khắp thiên hạ, ghi chép lại những cảnh đẹp trên thế gian. Tử Hành, chắc ngươi nghe xong sẽ cười ta, khi đó ta nghĩ, ta sẽ không gả đi, ta muốn gả cho thơ ca, gả cho hội họa của chính mình."
Nàng ấy chỉ vào bóng người trong tranh, nói: "Ngươi xem bóng lưng này, có giống ngươi mặc long bào không?"
"Quả thực rất giống, ta rất thích."
Đây mới đúng là tài nữ Giang Đông Ninh Đình Đồng mà ta hằng ngưỡng mộ bấy lâu nay.
Hiền phi tặng ta một quyển "Liệt nữ truyện".
Hiền phi sau lần trước công khai đối đầu với Hoàng thượng, dường như đã hoàn toàn giải phóng bản thân, nàng ấy nói thẳng với ta: "Ta bị cuốn sách này hại khổ rồi, nhưng đây là quyển sách thoại bản duy nhất còn sót lại trong kho của triều đình, trên đời chỉ còn lại một quyển này thôi. Tặng cho ngươi, muốn xé muốn vứt gì cũng tùy ngươi."
Hay lắm, Hiền phi, đối đầu với Hoàng thượng xong, quả nhiên là không còn sợ gì nữa.
Thục phi tặng ta một bức bình phong thêu mười hai cánh, trên đó thêu bức "Thiên lý giang sơn đồ".
Màu sắc tươi đẹp, đường nét tinh xảo, đặt trong phòng khiến người ta cảm thấy tâm hồn thư thái, khoáng đạt.
"Đây là lễ vật mà người nhà tìm kiếm bấy lâu, định dùng để lấy lòng Hoàng thượng, nhưng giờ không cần đến nữa, xin nương nương nhận cho."
Hì hì, vậy là ta cướp mất quà của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-tu-hanh-dau-phong/1816772/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.