Nhìn quanh, tất cả phi tần trong hậu cung đều đã có mặt đông đủ.
Ngay cả khi Hoàng thượng tổ chức đại thọ, người cũng không đông đủ như thế này.
Ta nghĩ, chắc hẳn Hoàng thượng cũng rất muốn "dạy dỗ" Ngọc Tử Du.
...
Ngọc Tử Du gầy hơn, cao hơn, ở Yên Vân khuyết, nơi gió cát mịt mù ấy, vậy mà làn da hắn còn trắng hơn trước -- nói chung là so với lúc mười hai tuổi, hắn còn tuấn tú hơn nhiều.
Tử Linh và Tử Hà đứng cùng với hắn, ba huynh đệ đẹp như tranh vẽ.
Ngay cả Anh Mãn cũng phải thốt lên: "Nô tỳ cứ tưởng các vị thiếu gia đều giống như Tử Duệ công tử."
Ta trừng mắt nhìn Anh Mãn.
Bá phụ nói Tử Duệ giống ta, xem ra hắn có ý kiến với ta rồi.
Thái hậu cảm thán: "Giá như các công chúa của ai gia chưa xuất giá, thiếu niên lang tuấn tú như vậy, nhất định phải tuyển làm phò mã!"
Nói rồi, người nhìn sang Thục phi, rồi lại nhìn ta, liên tục đưa mắt ám chỉ.
Thục phi hai mắt sáng rực. Ta vờ như không nhìn thấy gì.
Ta vẫn còn nhớ Ngọc Tử Du từng nói, hắn muốn cưới một cô nương xinh đẹp hơn hắn.
Nếu suy nghĩ này của hắn không thay đổi, e rằng nó sẽ độc thân cả đời.
Giữa bữa tiệc, ta lấy cớ thay y phục để chuồn ra ngoài, Ngọc Tử Du cũng lén lút chạy ra tìm ta.
Tên nhóc vừa nhìn thấy ta liền "chậc chậc" hai tiếng: "Tỷ tỷ, ẩm thực trong cung tệ đến vậy sao, nhìn tỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-tu-hanh-dau-phong/1816770/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.