Thẩm Tịch nhu nhược như vậy, phần lớn là do Vệ Chiêu viên dạy dỗ.
Cơ hội lần này thật tốt, ta phải dạy cho Thẩm Tịch một bài học.
"Thẩm Tịch, con đợi ba tháng, lúc đó nếu con muốn trở về, ta tuyệt đối không ngăn cản."
Chưa đến ba tháng, Vệ Chiêu viên dẫn cung nữ dạo thuyền trên hồ Thái, đúng lúc gặp Hoàng thượng cùng Ninh tần du ngoạn.
Vệ Chiêu viên không còn dáng người mảnh mai năm xưa, nàng ta mặc áo yếm màu vàng gừng, đeo vòng cổ lam bảo, trông đầy đặn, yêu kiều, toát lên vẻ đẹp vừa ngây thơ vừa quyến rũ khiến Hoàng thượng không thể rời mắt.
Ninh tần vốn đã cho người ở Thư Ngọc các chuẩn bị một điệu múa để dâng lên Hoàng thượng, Vệ Chiêu viên liền nói nàng ta dạo này có học đàn tỳ bà, có thể đệm nhạc cho Ninh tần.
Đôi tay trắng trẻo, thon dài gảy đàn tỳ bà, cũng gảy vào tim Hoàng thượng.
Hoàng thượng nhìn Ninh tần bên cạnh, tuy đang mang thai nhưng vẫn gầy yếu, ốm o, quả nhiên không bằng Vệ Chiêu viên phong tình vạn chủng.
Thế là, đêm đó, Vệ Chiêu viên lại được sủng hạnh.
Ngày hôm sau, Vệ Chiêu viên phái cung nhân đến đón Thẩm Tịch.
Thẩm Tịch hỏi ta: "Là người bày mưu phải không?"
"Phải."
"Vì sao người làm vậy?"
"Để con thấy rõ sự thật."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tịch thoáng qua muôn vàn cảm xúc, cuối cùng hắn mỉm cười: "Người thắng rồi, con không trở về nữa."
Gặp qua người mạnh mẽ rồi, ai còn cam tâm tầm thường nữa.
Ngọc Tử Du không muốn, Thẩm Tịch cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-tu-hanh-dau-phong/1816824/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.